Những bài văn hay lớp 7

Kể về loài cây em yêu

Kể về

Bài làm

Mỗi lần đi học về, tôi lại rẽ qua nhỏ gần nhà tôi. Đó là một dài và hẹp, luôn thoang thoảng mùi bánh chuối của bà lão bán đầu ngõ. Nhưng điều mà tôi thích nhất ở này chính là hàng cây bằng lăng tím chạy dài hai bên đường.

Cứ vào tháng năm, cả con đường lại nhuốm màu tím hồng dịu dàng. Màu tím nhẹ nhàng và đằm thắm như nét duyên ngầm của người con gái. Cây thấp nhất khoảng chừng hai mét, trước mỗi nhà lại có một cây. Không ai bảo ai, nhà nào cũng chăm sóc cây cẩn thận, chờ đợi một mùa hoa đến. Mỗi lần khi đạp xe qua đây, chỉ cần một cơn gió thoảng nhẹ, những cánh hoa lại lả tả rơi xuống, hệt như một thoáng chốc. Hoa bằng lăng không to lắm, lại có mùi hương dịu nhẹ, xoa dịu cái oi nồng mùa hạ. Xen giữa những cánh hoa mềm mại, lấp ló những nhị hoa li ti vàng rực rỡ. Có ai đó đã nói: bằng lăng là loài hoa tượng trưng cho sự thủy chung. Thật thế! Khi ngắm những cây bằng lăng vào mùa hoa, tôi lại cảm thấy nao nao buồn, như là cây đang chờ đợi ai đó trở về. Vào mỗi trưa hè oi ả, chỉ cần đi đến con đường này, bằng lăng sẽ lại dịu dàng dang tay san sẻ bóng mát cho mọi người bất kể là ai. Mỗi mùa hoa trôi qua, tôi lại lớn dần lên. Ngỡ rằng bằng lăng sẽ mãi bên tôi, cùng tôi lớn lên như thế.

Xem thêm:  Bài văn Cảm nhận về người chị

Bẵng một nghỉ hè ở quê, tôi quay trở lại trường, trở về con đường ấy. Vậy mà, bằng lăng đã không còn nữa. Từng cành cây ngả xuống chỉ để làm lại con đường. Những người công nhân vất vả chặt cây, lôi từng cành đi. Những cành lá , chỉ kịp vẫy nhẹ như lời chào tạm biệt, lời tiếc thương cho mùa hạ chưa kịp đến, chưa kịp nhuộm màu tím hồng lên bầu trời xanh biếc.

Một tháng năm nữa lại trôi qua, tôi lại lớn lên thêm một chút. Dù có lẽ sẽ không còn thấy bằng lăng trên con đường này, nhưng mùi hương dịu nhẹ ấy, màu tím hồng ấy vẫn sẽ lưu lại ở một nơi nào đó trong trái tim tôi, cũng như trong trái tim của những người đã cùng lớn lên với bằng lăng tím.