Những bài văn hay lớp 7

Phát biểu cảm nghĩ về mái trường mến yêu

Phát biểu về mến yêu

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai mà chẳng có một thời mực xanh, áo trắng, một thời hồn nhiên, vô tư cắp sách đến trường. Mái trường là nơi đã dìu dắt chúng ta nên người, là nơi những ngây thơ của tuổi đã đong đầy năm tháng để rồi sau này khi nhớ lại, chúng ta sẽ nở nụ cười mãn nguyện, mang theo mình hành trang bước vào đời.

Trường tôi- hai tiếng thật giản dị biết bao, ấy thế mà mến thương đã in dấu bước chân bé nhỏ đến lớp, bao bài giảng thân quen và giọng nói ấm áp của thầy cô. xinh xinh cùng những hàng cây xanh ngát, thẳng tắp sẽ là một bức tranh, một kỉ niệm vô giá của những người con đã từng , vui chơi và phát triển một cách đầy đủ trong thương ngập tràn bên thứ hai của mình. Không biết đã có bao nhiêu những bài thơ, bài hát để đời về mái trường, điều đó đã cho ta nhận thức được phần nào giá trị của trường học đối với mỗi chúng ta.

Xem thêm:  Kể lại kỉ niệm sâu sắc đáng nhớ về bà ngoại của em

Tôi phải cảm ơn bố mẹ vì họ đã cho tôi được học, được đến trường. Trường học quý giá với ta như thế, có ý nghĩa với ta như thế, vậy mà có những trẻ em đang tuổi đi học nhưng không được đến trường. Phải chăng đó là sự thờ ơ của các bậc làm cha làm mẹ trước trước tương lai tươi sáng của trẻ con, hay vì mãi bận rộn, lo toan với các cuộc sống ồn ã, bộn bề khó khăn mà họ đã quên đi mất trường học đối với con cái họ quan trọng và có ý nghĩa to lớn biết nhường nào. Tôi được đi học- điều đó thật may mắn và đáng tự hào biết bao. Ở đây, dưới mái trường này, tôi đã có những giây phút bên bạn bè, để tôi được sống và trải nghiệm một tình bạn chân thành tha thiết, để tôi có thể vun đắp và gìn giữ những tình bạn hồn nhiên, nhưng sẽ đi theo tôi cả cuộc đời. Mái trường, chỉ nơi đây mới có giọng giảng bài ấm áp của thầy cô, mới có bao sự cố gắng của thầy và trò trong công việc truyền đạt kiến thức cho lớp lớp thế hệ học sinh. Thầy cô là ngọn đèn soi sáng con đường tương lai phía trước, là người chắp cánh những ước mơ, hoài bão của tôi. Tôi được học biết bao nhiêu điều hay, được biết bao nhiêu điều mới lạ. Trường học, đó là một thế giới của tri thức, của tình bạn trong sáng mà chúng ta sẽ là những nhà thám hiểm khám phá những chân trời mới, là những người sẽ phải phấn đấu, nổ lực hết mình để có thể chinh phục đỉnh cao kiến thức. Tôi và bạn bè được học tập vui chơi trong lành mạnh, được ghi dấu những kỉ niệm thời thơ ấu dưới những gốc cây bé nhỏ. Đó là , là giấc mơ của biết bao thế hệ họ cô cậu học trò. Tôi yêu mái trường này, cũng như mọi người ai cũng có một góc trái tim dành cho ngôi trường mà chúng ta đã gắn bó bao năm tháng. Tình yêu bạn bè, thầy cô sẽ lớn dần thành tình yêu trường lớp, yêu cái thế giới kì diệu mà ta có thể vun đắp tuổi thơ một cách nhẹ nhàng, ý nghĩa. Tôi yêu trường của mình lắm và tôi sợ một ngày nào đó sẽ phải rời xa mái trường, rời xa lớp học, bạn bè, thầy cô. Suốt quãng thời gian được học dưới mái trường này, ngôi trường đã trở thành một phần không thể thiếu trong tôi. Không biết bao lần tôi tự nghĩ nếu một ngày tôi không được đến trường nữa điều gì sẽ xảy ra. Tôi chắc chắn sẽ phải buồn nhiều lắm, khóc nhiều lắm, tủi thân nhiều lắm. Trường học – giá trị của nó đối với tôi thật thiêng liêng, cao cả, nó mang một giá trị tinh thần rất lớn đối với tôi. Tình yêu trường, yêu lớp cùng những kỉ niệm ngây ngô, cùng tiếng trống trường dõng dạc, hay từng gốc cây, ghế đá,…tất cả tôi sẽ mang theo bên mình, không bao giờ lãng quên dù dòng thời gian có đưa đẩy thế nào. Trường học đã trở thành tình yêu của mỗi người để rồi tình yêu đó lớn dần qua tháng năm, trở thành lời ca, tiếng hát của những đứa con khi về thăm lại ngôi trường cũ.

Xem thêm:  Đọc truyện Tấm Cám, anh (chị) suy nghĩ gì về cuộc đấu tranh giữa cái thiện và cái ác, giữa người tốt và kẻ xấu trong xã hội xưa và nay?

“Về lại trường xưa với bao kỉ niệm

Bóng dáng thầy cô vấn vương không rời

Một tuổi thơ trôi theo cánh phượng

Lời thầy cô vọng mãi…”

Vâng, những câu hát ấy sẽ là những tâm nguyện, tình cảm, những lời nói sau này. Công ơn của thầy cô tôi nào quên được, những kỉ niệm tình bạn tôi nào có thể quên. Tất cả sẽ hòa chung lại, trở thành một tình yêu to lớn trong tôi-tình yêu trường lớp. Chắc chắn, tôi sẽ cô gắng, cố gắng hết sức mình để học tập, rèn luyện và tu dưỡng đạo đức để trở thành một người có ích, một người con sẽ không phải cúi đầu hổ thẹn khi về thăm trường xưa.