Những bài văn hay lớp 11

[Văn mẫu bất hủ] Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

[Văn mẫu bất hủ] bài thơ của

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài.

  • Trong nền thi ca Việt Nam, Tố Hữu được coi là lá cờ đầu của thi ca cách mạng.
  • ‘’Từ ấy’’ như một tuyên ngôn về lẽ sống của người chiến sĩ cách mạng cũng là tuyên ngôn nghệ thuật của nhà thơ.

2. Thân bài.

2.1. Nhà thơ Tố Hữu đã tìm cho mình được hứng đi đúng đắn, được gặp gỡ của cộng sản:

‘’Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim’’

  • Sự gặp gỡ giữa hai mùa xuân, mùa xuân của tuổi trẻ và mùa xuân của lí tưởng, tương lai.
  • Bằng hình ảnh ẩn dụ ‘’ nắng hạ’’ và ‘’mặt trời chân lí’’, nhà thơ đã khẳng định lí tưởng cách mạng như nguồn sáng làm bừng dậy và thức tỉnh tâm hồn nhà thơ.
  • Tác giả đã thể hiện niềm vui sướng vô hạn khi được đến với lí tưởng cộng sản:

‘’Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim’’

  • Một thế giới tràn đầy sức sống với hương sắc của các loài hoa, vẻ xanh tươi của cây lá, âm thanh rộn rã của tiếng chim ca hót.

2.2. Mặt trời chân lí không chỉ đem lại cho người cộng sản nguồn sống mà còn sáng rực lên một lẽ sống, đó là sự yêu thương, sẻ chia với mọi người:

‘’ Tôi buộc lòng tôi với mọi người

Để tình trang trải với trăm nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời’’

  • Tố Hữu khi đã tìm được lẽ yêu đời của mình đã hòa cái tôi nhỏ bé của mình vào cái ta chung rộng lớn của quần chúng nhân dân cần lao.
  • Khao khát gắn bó mình với mọi người làm một. Tố Hữu muốn sưởi ấm trái tim ấm nóng của mình muốn khắp nơi trên trái đất này tràn ngập những yêu thương.

2.3. Nhà thơ dường như nhận ra trách nhiệm của mình với cách mạng, với cuộc đời rộng lớn này:

” Tôi đã là con của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm, cù bất cù bơ…’’

  • Chân dung của thi sĩ vẫn tiếp tục hiện lên trong hình arh con người ở giữa mọi người với hình ảnh người dân cần lao.
  • Những con người cần lao ấy sẽ luôn là động lực để người chiến sĩ cộng sản sống hết mình vì sự nghiệp đất nước.
Xem thêm:  Giáo án Thuật hoài Phạm Ngũ Lão chi tiết nhất

3. Kết bài.

  • Có thể thấy ”từ ấy” chính là lời tuyên ngôn nghệ thuật cho sáng tác thơ ca nói chung và nền Việt Nam nói riêng.
  • Bài thơ sẽ mãi là ánh sáng rực rỡ của tuổi trẻ, của lí tưởng sống hết mình cho cuộc đời này.

phan tich bai tho tu ay - [Văn mẫu bất hủ] Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Phân tích bài thơ Từ ấy

Bài văn tham khảo

Trong nền thi ca Việt Nam, Tố Hữu được coi là lá cờ đầu của thi ca cách mạng. Ở mỗi thời đại, con người thường mang trong mình những lí tưởng khác nhau, người thanh niên cộng sản ấy cũng mang trong mình ngọn lửa đam mê. ‘’Từ ấy’’ như một tuyên ngôn về lẽ sống của người chiến sĩ cách mạng cũng là tuyên ngôn nghệ thuật của nhà thơ.

Nhà thơ Sóng Hồng đã từng nói ‘’Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp nhất’’. Và bài thơ ‘’từ ấy’’ của Tố Hữu cũng đã  tỏa sáng lên ánh sáng của thời đại, với một trái tim hai mươi tuổi căng đầy sự sống, tác giả đã mang đến ánh sáng của cách mạng, của tuổi tràn đầy sức sống. Từ ấy vang lên trong nhan đề bài thơ như một tấm bản lề khép mở: khép lại quá khứ và mở ra tương lai. Từ ấy- sự phiếm định về , cũng là lúc nhà thơ được giác ngộ lí tưởng cộng sản, được kết nạp Đảng như một nét vẽ mới trong cuộc đời của Tổ Hữu. Lúc muời tám tuổi, là lúc tuổi trẻ có khát khao và lí tưởng, nếu không tìm được con đường tươi sáng thì sẽ dễ đưa con người ta tới bước đường lạc lối, ngã rẽ bơ vơ giữa dòng đời:

‘’Chọn một dòng hay để nước trôi xuôi

Ta đi ngơ ngác trong cuộc đời.’’

Nhưng nhà thơ Tố Hữu đã tìm cho mình được hứng đi đúng đắn, được gặp gỡ lí tưởng của cộng sản:

‘’Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ

Mặt trời chân lí chói qua tim’’

Sự gặp gỡ giữa hai mùa xuân, mùa xuân của tuổi trẻ và mùa xuân của lí tưởng, tương lai. Bằng hình ảnh ẩn dụ ‘’ nắng hạ’’ và ‘’mặt trời chân lí’’, nhà thơ đã khẳng định lí tưởng cách mạng như nguồn sáng làm bừng dậy và thức tỉnh tâm hồn nhà thơ. Hình ảnh với sự liên kết sáng tạo ngữ nghĩa.Câu thơ ca ngợi ánh sáng kì diệu của cách mạng với thái độ thật thành kính. Ánh sáng của chân lí ấy xóa tan lớp mây mù dày đặc trong lòng người chiến sĩ, mở đường cho tia nắng chói rọi qua tim. Hai câu thơ sau bới bút pháp lãng mạn cùng hình ảnh so sánh, tác giả đã thể hiện niềm vui sướng vô hạn khi được đến với lí tưởng cộng sản:

Xem thêm:  Nghị luận về câu nói “Dân tộc ta chủ yếu sống bằng tình thương”

‘’Hồn tôi là một vườn hoa lá

Rất đậm hương và rộn tiếng chim’’

Một thế giới tràn đầy sức sống với hương sắc của các loài hoa, vẻ xanh tươi của cây lá, âm thanh rộn rã của tiếng chim ca hót. Đối với khu vườn ấy còn gì đáng quý hơn là ánh mặt trời tươi đẹp? Đối với con người còn gì đáng quý hơn là lí tưởng soi rọi tâm hồn. Những câu thơ ấy gợi ta liên tưởng đến khu vườn đầy xuân sắc xuân tình của ‘’ông hoàng thơ tình- ’’:

‘’Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm. Thần vui hằng gõ cửa

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”.

Nếu Xuân Diệu say sưa với khu vườn của tình yêu lứa đôi thì Tố Hữu lại mê đắm khu vườn của lí tưởng cách mạng với khát khao được cống hiến, được hòa nhập với thế giới xung quanh. Chất hiện thực và lãng mạn hòa quyện vào nhau tạo nên sự gợi cảm, sức sống cho câu thơ.

Mặt trời chân lí không chỉ đem lại cho người thanh niên cộng sản nguồn sống mà còn sáng rực lên một lẽ sống, đó là sự yêu thương, sẻ chia với mọi người:

‘’ Tôi buộc lòng tôi với mọi người

Để tình trang trải với trăm nơi

Để hồn tôi với bao hồn khổ

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời’’

Cùng thời với Tố Hữu, khi chưa đến được với cách mạng, nhà thơ Chế Lan Viên có viết:

‘’ Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh,

Một vì sao trơ trọi cuối trời xa!’’

Đó là nỗi niềm tâm trạng của con người chưa tìm ra được lí tưởng cho bản thân mình, vẫn đang băn khoăn tìm kiếm lẽ yêu đời, đôi lúc cảm thấy tuyệt vọng và muốn trốn chạy thực tế. Còn Tố Hữu khi đã tìm được lẽ yêu đời của mình đã hòa cái tôi nhỏ bé của mình vào cái ta chung rộng lớn của quần chúng nhân dân cần lao. Nhà thơ nguyện ‘’buộc’’, tự nguyện gắn kết cuộc đời mình với người dân lao động Việt Nam. Tâm hồn ấy thật rộng mở, tạo khả năng đông cảm sâu sắc với mọi hoàn cảnh trong cuộc đời này. Bằng việc sử dụng hai động từ ‘’buộc’’ và ‘’trang trải’’, Tố Hữu thể hiện tinh thần đoàn kết, tình cảm nồng thắm chan hòa với nhân dân. Nhà thơ sẵn sàng chia sẻ, san sẻ nỗi thống khổ của họ, những con người cần lao. Tất cả đã nâng lên thành chủ nghĩa nhâ đạo cộng sản Việt Nam. Hai dòng thơ sau lại bộc lộ con người bằng tình yêu giai cấp rõ ràng:

‘’Để hồn tôi với bao hồn khổ’’

Tình cảm của tác giả không phải là tình cảm chung nữa mà là tình cảm hữu ái giai cấp. Sẵn sàng mở rộng hồn mình để quan tâm, để san sẻ với tầng lớp đáng thương nhất trong xã hội đương thời. Khao khát gắn bó mình với mọi người làm một. Tố Hữu muốn sưởi ấm trái tim ấm nóng của mình muốn khắp nơi trên trái đất này tràn ngập những yêu thương. Trong khổ thơ thứ hai, cái tôi của người chiến sĩ cộng sản đã đặt giữa dòng đời và môi trường rộng lớn của quần chúng lao khổ để tìm thấy niềm vui, sức mạnh của sự giao cảm giữa tâm hồn với tâm hồn.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Cùng với sự thay đổi nhận thức, nhà thơ dường như nhận ra trách nhiệm của mình với cách mạng, với cuộc đời rộng lớn này:

”Tôi đã là con của vạn nhà

Là em của vạn kiếp phôi pha

Là anh của vạn đầu em nhỏ

Không áo cơm, cù bất cù bơ…’’

Chân dung của thi sĩ vẫn tiếp tục hiện lên trong hình arh con người ở giữa mọi người với hình ảnh người dân cần lao. Cách xưng hô thân mật ”con, em, anh” kết hợp với động từ ”đã là” để nhấn mạnh và khẳng định tình cảm gia đình nồng ấm thân thiết, gần gũi. Bên cạnh đó, nhà thơ còn dùng từ mang tính ước lệ ”vạn nhà, vạn kiếp phôi pha, vạn đầu em nhỏ” chỉ số lượng hết sức đông đảo, kiếp người mòn mỏi và đáng thương. Phải chăng ông đã coi mình là người của đại gia đình, của người dân cần lao. Qua đó cũng ngầm khẳng định nhiệm vụ, vai trò của người thanh niên với cuộc đời và với xã hội. Những con người cần lao ấy sẽ luôn là động lực để người chiến sĩ cộng sản sống hết mình vì sự nghiệp đất nước. Như một tiếng hân hoan của người thanh niên, của người chiến sĩ chân chính tuôn trào trong mình mạch nguồn của lí tưởng của cách mạng.

Xuân Diệu dường như đã được mạch nguồn của cảm xúc người cộng sản lí tưởng ” Thơ của chàng thanh niên Tố Hữu khi ấy từ trái tim vọt ra cũng như thơ của chúng tôi, cũng lãng mạn như thể chúng tôi, nhưng là thứ lãng mạn khác có nhiều máu huyết hơn, thơ chúng tôi chỉ đập cho mở cửa trời nhưng thơ Tố Hữu thì có chìa khóa: cách mạng, giải phóng cho dân tộc, giải phóng cho người lao khổ.” Tâm hồn của người cộng sản ấy đến với thi ca cũng mãnh liệt như khi đến với lí tưởng cộng sản vậy. Có thể thấy ”từ ấy” chính là lời tuyên ngôn nghệ thuật cho sáng tác thơ ca nói chung và nền văn học Việt Nam nói riêng. Bài thơ sẽ mãi là ánh sáng rực rỡ của tuổi trẻ, của lí tưởng sống hết mình cho cuộc đời này.