Những bài văn hay lớp 11

[Văn mẫu bất hủ] Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

[Văn mẫu bất hủ] Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

  • Giới thiệu vấn đề: Xã hội ngày càng phát triển, công nghệ thông tin dần dần chiếm ưu thế và cũng mang vai trò quan trọng trong hằng ngày của mỗi người.
  • Và căn bệnh vô cảm ấy đã tác động như thế nào đến cuộc sống của chúng ta?

2. Thân bài.

2.1. Giải thích.

  • Vô cảm là không có cảm xúc, không có một chút cảm xúc đối với những người xung quanh.
  • Không có một tí biểu hiện, cảm xúc gì đối với những sự kiện xảy ra bên ngoài nữa.
  • Bệnh vô cảm là bệnh tâm lí của con người, bệnh vô cảm là bệnh mà con người sống ích kỉ, lạnh lung, không quan tâm đến những gì xảy ra bên cạnh mình.

2.2. Biểu hiện.

  • Khi mang căn bệnh này trong người, con người dường như đã trở nên như tảng băng, lạnh ngắt không còn sự sống.
  • Như tồn tại chỉ để tồn tại mà thôi. Người ta thường có câu:’’ người với người sống để yêu nhau’’.
  • Nhưng những virut vô cảm ấy nó đã lây lan sang từng người một, nó mang đến những trạng thái cảm xúc khác thường mà đôi khi chính bản thân chúng ta cũng không nhận ra nó nữa.

Dẫn chứng:  Khi thấy có những em bé, cụ già vật vờ ở những , ở góc chợ nhưng ta cứ lặng thinh, làm ngơ đi ‘’ừ, họ khổ thật’’ rồi lại tiếp tục phóng xe đi qua như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

2.3. Bài học nhận thức và hành động

  • Cuộc sống đôi khi chỉ là những yêu thương nhỏ nhoi, những hành động thiện nguyện để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, một câu hỏi thăm hay những mẩu bánh mì, hộp sữa để giúp đỡ họ.
  • Người giàu có về vật chất chưa chắc họ đã giàu .
  • Cần phê phán những con người sống còn thực dụng, ích kỉ chỉ lo nghĩ cho bản thân mà quên đi mọi người xung quanh.
Xem thêm:  Trình bày suy nghĩ của anh chị về vấn đề sử dụng ngôn ngữ tiếng Việt của học sinh hiện nay

3. Kết bài.

  • Muốn yêu thương người khác một cách sâu sắc thì ta cũng phải biết tôn trọng và yêu thương chính bản thân mình. Có như vậy cuộc sống mới văn minh, tốt đẹp, công bằng.

suy nghi ve benh vo cam trong xa hoi - [Văn mẫu bất hủ] Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội

Bài văn tham khảo

Xã hội ngày càng phát triển, công nghệ thông tin dần dần chiếm ưu thế và cũng mang vai trò quan trọng trong cuộc sống hằng ngày của mỗi người. Công nghệ thông tin phát triển là điều tốt, nhưng nó cũng giống như con dao hai lưỡi, có cả mặt lợi và hại. Cũng nhờ có công nghệ thông tin ấy mà lối sống của con người trở nên phát triển hơn, cũng là lúc virut ‘’ vô cảm’’ ăn sâu vào tâm hồn của mỗi con người. Và căn bệnh vô cảm ấy đã tác động như thế nào đến cuộc sống của chúng ta?

Dường như con người bị xoáy vào guồng quay của cuộc sống, chỉ sống cho mình là cũng đã thấy quá vất vả nên cũng không còn khả năng để suy nghĩ cho bất kì ai. Cái tôi của mỗi người đôi khi lớn đến mức họ chỉ biết sống cho mình mà thôi. Lợi ích cũng luôn là điều thiết thực để họ sống cho mình hơn là hi sinh cho người khác. Vô cảm không có trong danh sách căn bệnh của ngành y học, nhưng chính nó cũng lan truyền nhanh như một căn bệnh nhiễm virut vậy. Vậy ‘’bệnh vô cảm’’ là như thế nào? Vô cảm là không có cảm xúc, không có một chút cảm xúc đối với những người xung quanh. Không có một tí biểu hiện, cảm xúc gì đối với những sự kiện xảy ra bên ngoài nữa. Bệnh vô cảm là bệnh tâm lí của con người, bệnh vô cảm là bệnh mà con người sống ích kỉ, lạnh lung, không quan tâm đến những gì xảy ra bên cạnh mình.

Khi mang căn bệnh này trong người, con người dường như đã trở nên như tảng băng, lạnh ngắt không còn sự sống. Như tồn tại chỉ để tồn tại mà thôi. Người ta thường có câu:’’ người với người sống để yêu nhau’’. Nhưng những virut vô cảm ấy nó đã lây lan sang từng người một, nó mang đến những trạng thái cảm xúc khác thường mà đôi khi chính bản thân chúng ta cũng không nhận ra nó nữa. Khi thấy có những em bé, cụ già vật vờ ở những con đường, ở góc chợ nhưng ta cứ lặng thinh, làm ngơ đi ‘’ừ, họ khổ thật’’ rồi lại tiếp tục phóng xe đi qua như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sự yêu thương thể hiện qua hành động chứ không phải qua những lời nói xuông. Khi đi qua những vụ tai nạn, cái đầu tiên là phải lôi điện thoại ra chụp ảnh và đăng lên facebook, trong khi người bị tai nạn phải trải qua cơn đau đớn và rất cần đến sự giúp đỡ….Và rồi những con người vô cảm vẫn sống với cuộc sống của mình, bỏ quên đi tất cả mọi thứ xung quanh mình. Điều ấy quả thật tồi tệ, nếu cả xã hội ai cũng vô cảm thì có lẽ trên Trái Đất này sẽ sớm bị diệt vong mà thôi. Đôi khi sợ việc của người khác làm liên lụy đến mình, sợ bị làm phiền và rồi cho qua. Quay lưng bỏ đi khi bao nhiêu giọt nước mắt ở đằng sau lưng đang rơi xuống.

Xem thêm:  Soạn bài thơ Hai–cư của Ba–sô

Nguyên nhân dẫn đến căn bệnh này có rất nhiều. Đôi khi nó bắt nguồn từ những gì gần nhất quanh ta. Ngay trong gia đình, khi bố mẹ mải làm ăn kiếm tiền, quên đi việc chăm sóc cho con cái, để con ở nhà một mình, ăn những bữa cơm một mình thật cô độc. Khiến cho đứa con thấy tủi thân, nhìn thấy những gia đình khác bố mẹ , con cái cũng . Bởi trẻ em là non nớt, rất dễ bị tác động bởi ngoại cảnh. Nếu như không có cách ứng xử phù hợp rồi đến một ngày những đứa con ấy cũng sẽ trở nên vô cảm, vô tâm hơn. Hay ngay cả trong môi trường sống xung quanh, mọi người vô cảm thì mình cũng vô cảm, bởi như một căn bệnh di truyền, lây lan và rất khó chữa. Bệnh vô cảm khiến cho những giá trị tốt đẹp bấy lâu nay bị băng hoại như ”một đau cả tàu bỏ cỏ” hay ”lá lành đùm lá rách”. Đôi khi cuộc sống quá bận rộn, con người chỉ còn biết quan tâm đến những công việc của mình, quên đi cả bản thân mình để vùi đầu vào công việc mà bỏ lơ đi những gì đang xảy ra xung quanh. Hãy cả một xã hội không ai yêu thương ai, mặt ai cũng lạnh như băng, đi qua như người dưng chẳng hề tồn tại một chút yêu thương gì.

Xem thêm:  Soạn bài Chạy giặc của Nguyễn Đình Chiểu

Ta phải sống chậm lại để yêu thương khác đi, phải luôn biết trao đi tình yêu thương của mình cho người khác, sống thành tâm. Có như vậy cuộc sống mới trở nên có ý nghĩa. Chúng ta đều là thiên thần chỉ có một chiếc cánh, và ta phải ôm lấy lẫn nhau để học bay. Bởi ” mà là nơi không có tình người”. Cuộc sống đôi khi chỉ là những yêu thương nhỏ nhoi, những hành động thiện nguyện để giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, một câu hỏi thăm hay những mẩu bánh mì, hộp sữa để giúp đỡ họ. Người giàu  có về vật chất chưa chắc họ đã giàu tình yêu thương. Bởi vậy chúng ta, tuy không giàu có về vật chất nhưng tình yêu thương luôn tràn đầy, hãy san sẻ những tình yêu thương ấy như những bông hoa bồ công anh bay trong gió. Cần phê phán những con người sống còn thực dụng, ích kỉ chỉ lo nghĩ cho bản thân mà quên đi mọi người xung quanh. Nếu mang căn bệnh vô cảm, đóng băng trái tim thì người ấy cũng sẽ bị cả xã hội xa lánh mà thôi.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”, phải luôn sống chậm lại để yêu thương, san sẻ với mọi người xung quanh. Muốn yêu thương người khác một cách sâu sắc thì ta cũng phải biết tôn trọng và yêu thương chính bản thân mình. Có như vậy cuộc sống mới văn minh, tốt đẹp, công bằng và thật là đáng sống, để chúng ta không phải xót xa vì những năm tháng đã qua. Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi… Lời bài hát ấy cứ ẩn sâu mãi trong tim ta như lời nhắc nhở về cách , có ý nghĩa nhất trong cuộc sống này.