Những bài văn hay lớp 8

Viết về thầy giáo chủ nhiệm của em

Viết về chủ nhiệm của em

Bài làm

Thầy giáo chủ nhiệm năm lớp tám của tôi tên Bông, Nguyễn Bông, từ thành phố mới chuyển vào, người dong dỏng cao, nét mặt nghiêm khắc, môi luôn mím chặt như thể thầy không phải là giáo viên dạy Công nghệ mà là một bác giám thị có thâm niên.

– Tao dám chắc thầy nhầm thầy với đứa sinh đôi đấy.

Thằng Lâm nói với vẻ mặt vênh vênh cứ như nó đã quá hiểu cuộc đời.Những câu nói đại loại vậy vang lên khắp nơi, đi đâu cũng nghe những lời xầm xì bàn tán về cái tên kì khôi của thầy giáo mới.Tôi chả quan tâm, nghĩ ngợi gì nhiều.Tên thầy là gì đi nữa cũng chẳng liên quan gì đến tôi, và chắc chắn thầy cũng sẽ chẳng để tôi vào mắt như bao đã làm với một đứa thuộc loại cá biệt trong cái được xem là hoàn hảo này.

Ngay ngày đầu tiên nhận lớp, thầy Bông đã tỏ ra là một giáo viên “khó xơi” bằng cách gọi tôi lên bảng và thuyết giáo những ba – mươi – phút – liền khi vừa tia thấy mái đầu bù xù và chưa “ đóng thùng” của tôi. Tệ hơn nữa, thầy quyết định phạt tôi cái tội mà theo thầy là không thể cũ hơn đó bằng việc quét hành lang một tuần, và một mình – hình phạt mà bất cứ đứa học trò nào cũng phải ngán ngẩm. Tôi lặng lẽ quét đi quét lại đám rác, lòng thầm mong ban giám hiệu nhanh nhanh chuyển thầy sang lớp khác, hay thầy nhớ nhà quá mà xin chuyển công tác ra thành phố cho tôi bớt khổ.

Tôi thực hiện hình phạt, và rồi cũng chẳng “lâm nạn” lần nào nữa.Tôi và thầy Bông không ai đụng ai, có lẽ bởi tiết Công nghệ của thầy mỗi tuần chỉ có một lần nên tôi chỉ chăm chăm đến tiết thầy là im hơi lặng tiếng. Giữa một đám đầu cổ lúc nhúc lúc nào cũng chăm chăm giơ tay phát biểu ấy, thầy có tài thánh mới phát hiện ra tôi. Cứ thế, thầy và tôi như hai hành tinh lặng lẽ quay quanh hai quỹ đạo khác nhau, không ai đụng ai. Bỗng một hôm, thàng Kim lớp bên rủ tôi đi hái trộm xoài trước nhà bà Lan cách nhà tôi mười căn.

Căn nhà này trước đây khá nhộn nhịp bởi những tiếng trẻ con ríu rít vòi bà kể chuyện, nhưng gần đây chả ma nào mò tới bởi bà đang đi thăm cháu trên thành phố. Trưa nay cũng vậy, có lẽ bà vẫn vắng nhà vì khu vườn im ắng không một tiếng động ngoài tiếng gió lùa và tiếng lá cây xào xạc.Hôm qua trên đường đi học Kim làm rơi khăn quàng lên chạc cây khá khuất ở một góc vườn và vô tình phát hiện ra cái cây quý báu này. Nằm ở một vị trí ít ai biết nên đến giờ quả của nó vẫn chưa bị vặt trụi, trái nào trái nấy vàng ươm, to gần bằng bàn tay tôi. Thằng Kim quăng rổ cho tôi rồi leo tót lên cây, xét về tốc độ cũng chỉ thua con sóc một tí, và với một tốc độ còn nhanh hơn, nó hái hai quả xoài to nhất, ném xuống cho tôi một trái, trái còn lại bóc vỏ nhai nhóp nhép, nước ngọt của quả xoài lem đầy miệng. Kim thuần thục đu từ cành này sang nhánh khác, ném xoài lia lịa làm tôi hứng bở hơi tai. Hái chán, nó tụt xuống, cầm rổ để tôi leo lên. Vắt vẻo dưới bóng cây với một trái xoài trên tay, hương quả chín vây quanh và ánh nắng nhảy nhót trên chân thật là thú vị, tôi nghĩ thầm, tay vẫn không quên hái xoài ném xuống cho Kim hứng. Đang tận hưởng niềm vui bé nhỏ ấy thì cánh cửa xẹt mở, Kim ôm rổ xoài tẩu thoát sau vài giây “đứng hình”. Còn tôi, khi ấy vẫn đang trên cây, lặng người vì sợ, lòng thầm rủa đứa bạn phản bội. Một bóng dáng dong dỏng cao xuất hiện sau cánh cửa, và là một bóng dáng không được tôi hoan nghênh – thầy Bông. Hóa ra thầy là cháu bà Lan. Dù đang giữa trưa mát, tôi vẫn thấy toàn thân mình đầm đìa mồ hôi lạnh.Trước ánh nhìn lạnh lùng của thầy, tôi đành run rẩy tụt xuống. Thầy nhăn mặt hỏi:

Xem thêm:  Phân tích nhân vật lão Hạc trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao

– Em có biết không được lấy đồ khi chưa xin phép gia chủ không?

– Dạ… em biết ạ.

– Thế tại sao em còn rủ bạn hái trộm xoài?

– Em… em…

– Em hãy nói tên bạn đi cùng em đi.

– Dạ… dạ…

Thấy tôi có vẻ như sắp bắt đầu tiếng dạ thứ mười sáu, thầy bèn tha cho tôi về, không quên buông một cảnh cáo nhuốm mùi đe dọa. Sáng hôm sau, thầy có vẻ để ý đến tôi hơn, có lẽ thầy đang cố bắt lỗi tôi. Tôi đành ngồi thẳng lên một chút, nhưng chỉ trong tiết của thầy. Chiều hôm đó, chạy vội về nhà, tôi hoảng hồn khi nhìn thấy thầy ngồi trong nhà, đối diện với bà nội tôi, nét mặt đăm chiêu. Tôi bước vào nhà, lí nhí chào thầy rồi chạy biến qua nhà thằng Sơn lánh nạn và chỉ về nhà khi màn đêm ập buống.

Tôi lặng lẽ bước, lòng thầm lo không biết thầy có mách bà tôi về những thành tích bất hảo của tôi ở trường. Tôi không sợ bà đánh, chỉ sợ bà buồn, sợ bà khóc bởi dù là một học sinh không ra gì nhưng tôi rất thương bà. Lúc tôi được tám tuổi, bố ly hôn, khi còn rất trẻ, tôi khi ấy thường ốm đau dặt dẹo nên bị bỏ lại nhà, trong đêm mưa gió, lúc đó chỉ có bà là thương yêu, bao bọc tôi. Trước khi bố mẹ ly hôn, tôi vốn là một học sinh giỏi nhưng sau cú sốc tinh thần quá lớn ấy đã làm tôi tuột dốc, bà vì thương tôi cũng chẳng một lời rầy la, chỉ lặng lẽ xoa lưng tôi trong những đêm đầy nước mắt. Về đến nhà, bà ra đón tôi, vui vẻ bảo thầy giáo vừa đến thăm nhà hồi xế chiều, thầy hỏi chuyện rất thân mật, còn khen tôi tháo vát, ngoan ngoãn. Ngồi bên mâm cơm đơn sơ nghe bà nói, tôi thấy miếng cơm như mắc kẹt trong họng, chỉ trệu trạo nhai qua loa, lòng đau như cắt, không phải từng câu, từng chữ thầy nói đang chống lại tôi sao, nhưng lúc ấy tôi cũng dậy lên một chút cảm kích, tuy vẫn không hết ghét thầy. Đêm ấy, tôi lặng lẽ ngồi học bài khuya hơn mọi ngày.

Xem thêm:  [Văn 7] Nêu cảm nhận về bà của em – bài viết số 3

Tháng chín, trường tôi tổ chức đi dã ngoại, địa diểm là một con suối cách trường tôi khá xa. Ngày lên đường, bà lặng lẽ đưa cho tôi nắm cơm muối vừng bọc kĩ trong lần lá chuối, tôi cảm động nhìn bóng hình gầy gò, liêu xiêu của bà vẫy tay tiễn tôi, miệng khẽ mỉm cười. Đến nơi, thầy cô tập trung từng lớp lại chơi trò chơi tập thể, khuôn mặt ai cũng nhễ nhại mồ hôi, nhưng không bao giờ thiếu vắng tiếng nói, nụ cười. Chơi xong, chúng tôi tản ra mỗi người một đường, thằng Sơn rủ tôi ra suối rửa chân cho mát mặc thầy cô đã ban lệnh cấm đến gần. Con suối trong veo, khá sâu, rong rêu bám xanh rì trên mấy hòn đá nhẵn thín. Thằng Sơn rửa chân xong xuôi, leo lên bờ nhảy nhót vui vẻ, tôi khe khẽ hát, xắn quần lội xuống suối, cảm giác mát lạnh tràn đến xua đi cái nóng làm tôi thấy khoan khoái lạ kì. Bỗng trượt một cái, tôi mất đà bị dòng nước cuốn trôi, tôi hoảng loạn hét lên nhưng tiếng hét chìm nghỉm trong dòng nước, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là lúc thằng Sơn hét to kêu cứu và cảm giác cực kì khó chịu khi không thể thở được, và rồi trí óc tôi cứ chìm dần, chìm dần vào bóng tối…

Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng buổi sớm len lỏi vào căn phòng trắng xóa của bệnh viện, toàn thân đau nhức, hình ảnh về những sự kiện hôm qua diễn ra từ từ, từ từ như một cuốn phim quay chậm trong cái đầu vẫn còn mơ mơ hồ hồ của tôi. Đang đắm mình trong hồi ức, tôi nghe tiếng thút thít, nhìn kĩ lại thì thấy thằng Sơn mặt tái mét, tay cầm khư khư giỏ hoa quả quà thăm bệnh. Khi đó, tôi mới phát hiện ra hình bóng mệt mỏi của bà nằm ngủ một cách khó nhọc và âu sầu bên giường, ngay cạnh tôi. Theo lời thằng Sơn thuật lại, khi thấy tôi bị nước cuốn mất, nó hoảng hồn hét thất thanh khiến mấy thầy cô gần đấy chạy vội lại, khi đó thầy Bông chẳng nói chẳng rằng lao ngay xuống cứu tôi – lúc đó đã bị va đập khá nhiều vào những cạnh đá, lúc đưa được tôi lên bờ bỗng nhiên có con nước mạnh làm thầy kẹt chân vào một khe đá, tệ hơn nữa, thầy còn bị gãy tay và xây xát nhiều chỗ trên người, chật vật mãi các thầy cô mới dùng dây lôi được thầy vào bờ, trước khi ngất xỉu, thầy chỉ nói một câu duy nhất:

Xem thêm:  Ôn Tập Văn bản nhật dụng học kỳ I – văn lớp 8

– Các thầy cô xem xem em Thái có bị gì không?

Hiện giờ thầy cũng đang nằm viện, nhưng ở một phòng khác, bác sĩ bảo có lẽ sau này cánh tay của thầy sẽ thường xuyên đau nhức mỗi khi trở trời. Nghe đến đấy, tôi bỗng nhiên òa khóc, lòng thương thầy vô hạn. Bà tôi bị đánh thức bởi tiếng khóc và những giọt nước mắt nóng hổi của tôi, lặng lẽ xoa đầu tôi rồi đi mua cháo. Tôi chạy vội sang phòng thầy, nhào vào lòng thầy khóc nức nở, thầy ôm tôi bằng một tay, khẽ mỉm cười.

Tia nắng vui vẻ nhảy nhót ngoài cửa sổ…

Từ hôm đó, tôi cố gắng học rất nhiều và đã cải thiện thành tích , quay trở lại làm một học sinh giỏi, thầy Bông cũng quay trở lại trường, với một cánh tay bó một, nhưng giờ đây thầy cười nhiều hơn, bà tôi cũng mỉm cười rạng rỡ mỗi khi đi họp phụ huynh.

Như lúc nào cũng vậy, niềm vui không bao giờ kéo dài, thầy Bông rốt cuộc cũng phải chuyển công tác lên thành phố ( tại sao mong ước lại ứng nghiệm vào lúc tôi không muốn nhất nhỉ?). Ngày thầy đi, tôi đã khóc rất nhiều, nhìn hình ảnh người thầy đáng mến mờ dần sau làn sương sớm, nhưng chắc chắn một điều, hình ảnh thầy Bông với cái tên kì khôi và một tâm hồn cao thượng đã, đang và sẽ mãi mãi không phai mờ trong lòng tôi.